toi 26
Phiếm

Tôi 26

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

30.10

Hà Nội đánh dấu ngày tròn 26 tuổi bằng một đợt gió lạnh đầu mùa.

Sáng dậy, tôi và Voi lên vườn trên sân thượng để hít hà làn gió lạnh trong của buổi sáng. Có một bạn bão bão đang ngủ trên cành cây lựu. Tôi rình tóm được rồi đem lại cho Voi.

Hai cái cánh đập liên hồi không ngừng rung bần bật làm Voi sợ, nhưng vẫn tò mò quá nên bạo dạn đưa ngón tay sờ thử. Sau khi chỉ trỏ mắt, chân, cánh, đuôi…làm bão bão sợ hết bảy cái hồn tôi mới bảo: “Mẹ thả cho bạn ý bay đi nhé? Voi nhìn bạn bão bão bay nhé?” Rồi thả tay, ngó theo cặp cánh mỏng chấp chới một lúc trong gió lạnh. Níu theo đó là tiếng của Voi thật to “Bayyyyyy~~~~~”

Cũng sáng này, chồng tôi hỏi: Hôm nay sinh nhật vợ, vợ muốn quà gì? Tôi bảo: em muốn được tặng một ngày nghỉ 😀

Thế là tôi có một ngày làm bất cứ cái gì mình muốn mà không phải lo về nhà trước bữa ăn, hôm nay ăn gì, cho con ăn gì, cho con ngủ…. A day off from being a mother.

Mới đầu thì tôi định đi lang thang lên phố, nhưng rồi phi xe một lúc trong gió lạnh mưa bay tôi đổi ý. Thế là thay vì đi đâu đó xa một chút, làm mấy thứ “không não” để thanh thản thì tôi rẽ vào Artisée cafe trong The Manor – một quán tôi chưa vào bao giờ.

Chỉ mới đẩy cánh cửa đi vào, tôi đã thích nó ngay lập tức và đây sẽ là một địa chỉ mới trong danh sách các quán cafe mài mông làm việc của mình, đổi gió cho một Highland đông đúc ồn ào, một Cộng XHCN kiểu cũ nên chẳng mấy khi ổ điện không hỏng để sạc laptop, một Dingtea rất trẻ nhưng mạng yếu xìu sốt cả ruột :”>

Trừ việc bánh và nước khá đắt ra thì quán rất dễ chịu, có view đẹp chỗ cửa sổ, và chỉ lác đác vài khách nên hoàn toàn tạo cảm giác riêng tư, dễ tập trung <3

Tôi gọi cho mình một khay đầy bánh ngọt, ăn đến nứt cả bụng. Sau đó, tôi bắt tay vào “tiêu pha” món quà sinh nhật của mình – “Thời gian tự do” – bằng cách Lập kế hoạch cho những mục tiêu dài hạn trong đời.

Đúng, đây là những thứ nghe không thanh thản mấy để làm trong một ngày tự do xa xỉ hiếm hoi, nhưng nó là dành cho tôi, vì chính tôi, nên tôi thấy rất háo hức khi lập kế hoạch cho cuộc đời mình.

Sau khi hoàn thành xong plan ở bước tôi tạm hài lòng, tôi bỗng nhiên thấy nhớ em Voi, nhớ…nhà – và thế là đứng dậy, ra về, rẽ qua cửa hàng mua cho Voi chiếc mũ mới thay cho cái mũ cũ đã chật, sau đó – về thẳng nhà. Lòng cảm thấy điều gì đó vui vui.

Món quà của tôi cuối cùng được gói lại bằng cái ôm của Voi khi sà vào lòng mẹ lúc tôi trở về nhà, gọi “Mẹ” thật rõ.

Buổi chiều của tôi lại như mọi khi, chơi với Voi, nấu cơm và đợi chồng về. Sau đó chúng tôi ra ngoài ăn tối.

Có vẻ như ngày hôm nay chẳng hoàn toàn là một kiểu thảnh thơi xả stress. Nhưng tôi hạnh phúc. Hạnh phúc của tôi, món quà của tôi, đều đã ở đây rồi.

Happy birthday to me <3

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Cảm ơn bạn đã tới nhà mình chơi và đọc những bài viết của mình! Đây là thế giới của Vivian - cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa tính trẻ con và yêu thích viết lách.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *