niem-vui-nho
Mẹ Tươi Con Cười

Niềm Vui Nhỏ Bên Con

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Hôm qua, tôi và Voi bé nhỏ ra ngoài ăn tối. Trên đường về, tôi rẽ vào một đoạn đường tắt để đi về nhà thay vì đi đường chính nhưng dài hơn.

Một bên con đường là khoảng đất bỏ hoang cây cối rậm rạp, bên kia là phần đất ruộng còn sót lại. Có lẽ vì không có dân cư nên chỗ này vẫn tối thui, không có đèn đường. Ngày xưa đây là cánh đồng mênh mông trên đường tôi đi học. Nhưng giờ cánh đồng xanh mướt ngày ấy giờ chỉ còn lại chút xíu. Xa xa một chút là dãy nhà cao tầng kinh doanh nhà nghỉ và hàng ăn.

Tôi và Voi có một trò chơi nho nhỏ mỗi khi đi đâu về buổi tối muộn, khi màu đen đã bao trùm toàn bộ không gian. Bạn nghĩ buổi tối thích hợp để làm gì nhất? Với tôi luôn là đi tìm những chấm li ti lấp lánh trên bầu trời đêm. Và tôi chia sẻ sở thích đó với Voi. Thật hay là bé con rất thích thú hưởng ứng. Có lẽ vì trẻ con luôn háo hức khám phá những thứ mới mẻ chăng?

Đi được nửa đoạn đường, tôi nhìn lên đỉnh đầu và hơi thất vọng vì có làn mây mỏng che phủ đi da trời rồi. Chắc thu hơi lạnh nên ông trời cũng thích đắp chăn haha! Nhưng may là nhìn qua bên trái, về phía Tây, tôi đã thấy một “chú” sao xanh sáng ơi là sáng. Chẳng biết có phải sao Vega không nữa, vì xung quanh đó là ánh sáng của dãy nhà chung cư cao chót vót nên tôi chịu không xác định được các ngôi sao mờ hơn.

Thế là tôi dừng xe. Tắt máy. Xung quanh lại càng tối thui. Tôi nghe thoảng qua một mùi ngai ngái quen thuộc của đất ruộng và lá mục. Rồi cả tiếng ếch nhái rầm rì. Một thoáng không gian của 15, 20 năm trước chạy vụt qua. Rồi tôi vỗ vỗ vai Voi bảo, “Voi ơi, sao đâu rồi nhỉ”. Như mọi lần, Voi ngẩng lên đỉnh đầu nhưng chẳng thấy gì cả. Tôi chỉ Voi ngôi sao đang tỏa ra ánh sáng xanh chễm chệ phía Tây, Voi mới thích thú chỉ tay theo và nói “kìa!” (ý bảo “sao kìa mẹ” đó :”D)

Hai mẹ con đang chỉ trỏ thì một người đi xe máy ngang qua. Chúng tôi đứng “kìa! kìa!” một lúc thì tôi bắt đầu nổ máy và đưa Voi đi tiếp. Trước khi đi không quên Chào bạn Sao nhé!

Chắc hẳn người đi đường ban nãy thấy lạ lắm vì có người tự dứng đứng chỉ trỏ lên trời trong bóng tối, haha. Nhưng tôi không để ý những chuyện đó. Tôi chưa bao giờ ngại những ánh mắt nhìn mình kì lạ khi 2 mẹ con lái xe chầm chậm trên đường mà cả 2 cứ ngửa cổ lên trời chỉ trò “kìa kìa” 😀

Nhìn ngắm bầu trời luôn là một thú vui thanh thản, tôi muốn Voi có một niềm vui nho nhỏ như vậy.

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Cảm ơn bạn đã tới nhà mình chơi và đọc những bài viết của mình! Đây là thế giới của Vivian - cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa có tâm hồn trẻ con, yêu thích viết lách, bén duyên digital marketing cũng trên 5 năm và yêu Nhật Bản từ khi biết đọc manga. Mong rằng ghé vô nhà mình chơi đã giúp bạn có thêm những phút giây thú vị!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *