kinh nghiem di truoc
Nâng Cấp Chính Mình

Những Bài Học Rút Ra Từ Công Việc “Đầu Tiên”

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

(hy vọng có ích cho các bạn đang đi học/mới ra trường ^_^)

Từ trào lưu #firstsevenjobs ngẫm lại thấy mình trải qua cũng ít việc, căn bản ngay từ đầu đã làm nghề hiện tại rồi 😀 Đi làm part-time kiếm thêm cũng có, mà chắc chừng 3,4 việc thôi, chưa đủ 7 cái :))

Trong số những việc làm đầu tiên của mình hồi sinh viên là làm phiên dịch viên. Nghe oách xà lách thế nhưng thực chất là mức độ dịch không nhiều lắm, và cũng không khó. Tuy nhiên vì chưa có kinh nghiệm nên công việc này của mình để lại một vài kỉ niệm khá là đau thương :'(

1. Luôn có sự chuẩn bị trước khi bắt đầu công việc

Hồi nhận offer đi làm phiên dịch, mình chỉ nghe người offer nói đó là công việc nhẹ nhàng, đơn giản, làm ở đâu, bao giờ, chủ đề là gì. Và cứ thế hôm sau mình lên đường thôi, chả chuẩn bị gì.

Nhưng giờ ngẫm lại, nếu có sự chuẩn bị hẳn mình đã làm tốt công việc hơn. Ví dụ như mình hoàn toàn có thể tìm hiểu một chút về nội dung cụ thể của công việc, những kinh nghiệm của người đi trước trong các sự kiện tương tự, v..v để không bị rơi vào tình huống “bí”, dễ lúng túng.

Như có lần mình đi phiên dịch cho 2 cô người Thái (đi theo hộ tống các cô tới các công ty VN là đối tác luôn). Khi phiên dịch cho 1 công ty, cô Porntip (tên của 1 cô trong 2 cô, cô kia mình hem nhớ :D) có hỏi họ là họ sản xuất những đồ dùng gì. Họ nói là họ sản xuất đế con tiện và đồ bằng gang. Mình ngập ngừng mãi vì mình không thể dịch đc “đế con tiện” sang tiếng Anh là gì và “Gang” là gì (hồi đó mình chỉ biết chủ đề sẽ liên quan đến công nghệ nói chung mà không tìm hiểu kĩ hơn).

Mình đã nói với cô Porntip là từ này tiếng Anh chuyên môn hơi khó mình không dịch đc. Nghe xong cô ấy hơi bĩu môi nhìn mình – cái bĩu môi và ánh mắt đến giờ mình vẫn nhớ bởi nó làm mình rất xấu hổ vì chuẩn bị không tốt.

2. “Don’t assume”…

“Never trust anyone, even your staff” và check, check, check nữa check kĩ vào

Khi làm bất kì nhiệm vụ gì, bạn cũng phải đảm bảo 2 thứ:
– 1 là bạn hiểu yêu cầu của người giao việc cho bạn trước khi bắt tay vào làm
– 2 là đảm bảo được bạn làm đúng những gì bạn cần làm

Điều tệ nhất khi nhận 1 task nào đó là bạn chủ quan cho rằng mình đã nhớ hoặc đã hiểu nó nhưng thực chất não bạn dễ cá vàng đi lạc. Và khi không chú ý thì bạn sẽ làm sếp bạn/cấp trên phật lòng.

Có lần mình tới nơi hẹn gặp đối tác rồi, gọi điện cho họ để bảo họ gặp mình ở đâu, nghe lần 1 xì xà xì xồ rè rè nghe không rõ lắm nhưng mình vẫn “ok, I got it” =)) Nói xong cúp máy mới ớ ra, chết rồi có phải là hẹn chỗ XYZ không nhỉ, lại gọi lại confirm và được nghe một giọng lạnh lùng hết sức (đấy, không phải người nước ngoài nào cũng nice sẵn sàng nghe mình lèo nhèo một vấn đề như thầy cô nice với mình đâu).

Lại chuyến đi với 2 cô người Thái, mình mắc lỗi tương tự. Lúc mới gặp cô ấy hỏi qua tên mình và ra đến cửa khách sạn, cô ấy nói cho mình nghe là hôm nay đi đâu trước, xong đi đâu đi đâu. Mình thì cứ nghĩ là cô ấy nói để mình biết vậy thôi (ặc =.=) chứ không để ý (không chép lại hay nhớ vào đầu), nên lúc lên xe ô tô, anh tài xế hỏi là bây giờ đi đâu, mình quay ra hỏi lại cô ấy (ngu vãi). Thế là bị cô ý “mắng” cho.

Xong chưa hết đâu, đợt đó đi phục vụ 2 cô người Thái là 2 ngày. Ngày thứ 2 suôn sẻ hơn ngày 1 vì mình đã quen việc. Nhưng rồi cái đứa ngu si là mình đây lại dính phốt tiếp. Nhiệm vụ của mình là phải check và liên lạc tới chỗ hẹn của đối tác trước khi tới để confirm lại lịch. Hôm đó là đối tác cuối cùng, mình chủ quan không gọi check. Và đúng công ty này thì họ đã chuyển sang địa chỉ mới ở Tràng Thi, và công ty của cô Porntip thì lại ghi địa chỉ cũ, mà còn ghi sai số ĐT liên lạc nữa mới double nhọ (thế nên mới có câu “Lúc nào cũng phải kiểm tra kĩ, không tin ai cả kể cả nhân viên của bạn” của cô Porntip :'( )

Nếu có bão tố nào kinh khủng nhất mình đã trải qua chắc chắn buổi chiều hôm đó cơn bão của cô người Thái với phốt công ty đối tác cuối cùng này là một trong số đó.

Thì nghĩ xem, đi gặp đối tác quan trọng, thì cái đứa phiên dịch là mình (kiêm trợ lý) lại đi đến sai địa chỉ, số điện thoại thì không gọi được để hẹn lại giờ cho người ta (hồi đó đth cùi bắp không iPhone như giờ đâu để còn vào mạng), xong tài xế riêng lại còn đi mất rồi không gọi lại đc trong vòng 15p vì cứ đưa tới nơi là tài xế đánh xe ra chỗ khác.

Trận lôi đình đấy rồi cũng qua khi liên lạc được tài xế, liên lạc được đối tác hẹn đến muộn và lúc dịch mình làm ăn trôi chảy. Trên đường về cô Porntip cũng nguôi giận nên cô đã khuyên mình rất nhiều thứ (đã quote ở trên).

Thái độ “assume” (kiểu làm sai người ta nói thì “thì em tưởng là”) chính là thái độ nửa vời sẽ gây ra rất nhiều hậu quả trong công việc. Và hãy nhớ là luôn kiểm tra kĩ càng mọi thứ, trước và sau khi làm nhé :'(

3. “Always push people.

“People always try to act nicely but that will affect your work”

(quote từ cô Porntip)

Với rất nhiều người làm manager hay leader, cái họ cần không phải là một nhân viên lễ phép gọi dạ bảo vâng. Và bạn cũng đừng trông chờ một người leader cư xử nhã nhặn kiểu nhờ vả bạn làm cái này cái kia cho người ta.

Với những người tôn trọng công việc họ làm thì họ sẽ rất nghiêm khắc trong công việc, sẽ có kì vọng vào năng lực cũng như trông chờ bạn làm việc hết sức mình. Họ sẽ lúc nào cũng đi sau và lùa bạn tiến bước thật nhanh để hoàn thành việc của mình trong thời gian ngắn nhất có thể. Họ không sợ làm bạn mất lòng, cái họ sợ là chất lượng và công việc có hoàn thành đúng hạn đã đề ra hay không mà thôi.

Nếu bạn đi làm mà thấy “bị giao nhiều việc” quá, rồi suốt ngày bị đòi hỏi làm mọi thứ phải thật tốt, rồi thấy leader hay manager của mình “thái độ” với mình quá, đã thế ghét không thèm làm hẳn hoi – thế thì cứ xác định là bạn chẳng bao giờ giỏi bằng họ đâu, vì phải bye công việc liên tục thôi.

4. Hãy tỏ ra biết giao tiếp một chút,

….kể cả bình thường bạn cực dị ứng với tiếp xúc với loài người.

Nếu là dân tự kỉ hay introvert hay kể cả là người bị “bệnh sợ người lạ”, thì cũng tới lúc bạn phải ra đường kiếm việc. Và đã ra khỏi vỏ ốc của mình thì chắc chắn bạn phải gặp mặt và giao tiếp với người khác rồi.

Tới giờ tớ vẫn phục mình sát đất khả năng câm như hến hồi xưa, khi theo đối tác về Hải Phòng phiên dịch. Cả chặng đường không nói chuyện với đối tác câu nào. Có được hỏi mới trả lời được dăm ba câu.

Bởi vì hồi đó mình sống khép kín kinh khủng. Không thích giao tiếp. Và đó, hậu quả là không biết nói chuyện gì với họ cả trên suốt đường đi. Thế là bắt đối tác chung xe chịu mấy tiếng đồng hồ câm như hến chán chết. Đến tài xế lái xe còn sốt ruột thay =))

Sau vụ đó rút ra là có tự kỉ thì cũng phải biết ngồi trước gương mà tập nói chuyện đi :'( Hồi mới đi làm công ty cũng thế, cả ngày mình ngồi trong 1 phòng, đến thì chào mọi người. Lì lợm đến tận lúc về chào được câu nữa. Vậy là một ngày giao tiếp được 2 câu chào. Giỏi vãi =)) (giờ thì tiến hoá thành đứa lảm nhảm lắm v~ luôn =)) )

5. “Sometimes you should buy thing at your pleasure”

“…don’t care about it’s cheap or expensive”

Câu này tới đây không liên quan đến kĩ năng lắm, nhưng nó là một trong những câu mình nhớ nhất từ cô người Thái. Hồi đó sinh viên nghèo, đi phiên dịch cũng chả đem nhiều tiền.

Đến hội chợ đồ Thái lan bày đủ món rõ đẹp nhưng giá cũng trên mây, nên chẳng dám mua cái gì. Cô Porntip thả cho đi chơi hẹn nửa tiếng quay lại mà chẳng thấy mình mua gì mới hỏi: Sao mày không mua gì? Không thích à. Mình thật thà bảo thích lắm nhưng không có tiền vì đồ đắt quá =)) Cô ấy mới nói rằng đôi khi cũng nên mua đồ chỉ vì mình thích thôi, đừng quan tâm đắt rẻ làm gì.

Cũng là một cách hưởng thụ chiều chuộng bản thân mà, nhỉ?

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Cảm ơn bạn đã tới nhà mình chơi và đọc những bài viết của mình! Đây là thế giới của Vivian - cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa có tâm hồn trẻ con, yêu thích viết lách, bén duyên digital marketing cũng trên 5 năm và yêu Nhật Bản từ khi biết đọc manga. Mong rằng ghé vô nhà mình chơi đã giúp bạn có thêm những phút giây thú vị!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *