Mẹ
Tình yêu

Mẹ Tôi

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Mẹ là người tôi yêu, thương, kính trọng nhất trên cuộc đời này.

Viết về mẹ, sẽ có rất nhiều, rất nhiều điều tôi muốn kể vì cuộc đời của mẹ chan chứa không chỉ tình yêu thương và hi sinh cho gia đình mà còn đầy ắp những gánh nặng mình mẹ quày quả suốt cuộc đời.

Mẹ tôi sinh ra và lớn lên ở vùng nông thôn, trong một gia đình 10 anh chị em, vào thời kì màn đêm chiến tranh qua đi, đất nước hãy còn đang lần mò trong cơn nhập nhoạng sáng tối. Theo như lời mẹ kể, thì thuở trẻ còn ở với ông bà là quãng thời gian hạnh phúc nhất của mẹ – dù thời đó có đói khổ, đầu tắt mặt tối làm chẳng hết việc – trước khi đi lấy chồng và hứng chịu bao nhiêu sóng gió cuộc đời.

18 tuổi mẹ lấy bố. Bố tôi thì mồ côi mẹ từ lúc mới lọt lòng và bị cha ruột đem đi cho người khác nuôi sau đó lấy vợ hai, chẳng ngó ngàng gì tới. Hai người về chung một mái nhà và sau đó là một chuỗi dài những biến cố và thử thách mà nếu kể ra đây, tôi nghĩ chị Dậu trong truyện của Ngô Tất Tố chắc cũng chỉ khổ đến thế là cùng.

Nhưng nếu mẹ biết tôi viết những dòng này, hẳn mẹ sẽ muốn tôi viết về những điều tốt đẹp vì mẹ tôi là người lạc quan yêu đời siêu cấp. Với mẹ thì càng khó khăn, mẹ càng có thêm nghị lực và thêm lạc quan.

Vậy, lúc mẹ đang nằm trên giường bệnh thế này, hãy để con kể lại những điều tốt đẹp nhất mà mẹ dành cho con, tự dặn mình phải mạnh mẽ lên…

Là mẹ, hồi con nhỏ thường hay cắt tóc ngắn cho con. Kê cái ghế sắt ra ngồi sân, dựa lưng vào tường nhà chi chít những nét gạch vẽ nguệch ngoạc, con ngồi im còn mẹ thì cắt. Phải nói là mẹ không khéo tay khoản này lắm mà tự tin thì có thừa, nên con lúc nào cũng có quả đầu úp nồi rất bá đạo. Cũng may hồi đó con còn nhỏ chưa biết gì. Chứ giờ nhìn lại ảnh năm xưa chụp kiểu đầu úp nồi đó lần nào con cũng muốn cười rụng quai hàm. Tóc xù và đầu úp nồi. Chậc.

Là mẹ, đi chợ ra ngoài “Hà Nội” lúc nào về có bánh sừng trâu sừng bò lủng lẳng ở ghi-đông xe là làm 2 đứa con một lớn một bé sung sướng cười tít cả mắt. Chẳng phải lúc nào cũng được ăn, nên hồi đấy vui còn hơn cả bây giờ nhặt được trăm triệu.

Là mẹ, làm thơ cả mấy quyển sổ dày, kí tên “Hoàng Hanh”, lần nào cũng bị con trêu là nhà thơ “Hành Hoang”. Cuối cùng những cuốn sổ ấy thất lạc, mẹ cũng không còn làm thơ nữa, nhưng con biết mình có một người mẹ với một tâm hồn giàu có.

Là mẹ, hồi con học lớp 5, mùng 8-3 nghĩ ngẫm thế nào chạy đi mua 1 cuốn sổ tay nhỏ xíu xiu về vết lời đề tặng, thơm lên má con lúc con đang ngủ (trẻ con hồi đấy ngủ sớm lắm) và nhét vào tay con.

Là mẹ, đưa con đi tiêm phòng vì nghịch dại, để cho chó cắn rồi hôm sau con chó lăn ra chết, thấy xót con quá mua cho miếng đu đủ (xa xỉ phẩm) ăn cho đỡ hại người.

Là mẹ, trân trọng từng điều nhỏ nhặt, nhớ từng chi tiết những lần 2 đứa con làm mẹ vui để thỉnh thoảng ôn lại, vẫn tự hào vì con của mẹ ngoan. Mẹ vẫn còn giữ cái khăn mùi soa anh con tặng trong album gia đình với dòng chữ chú thích “Quà Tiến tặng mẹ nhân dịp sinh nhật”.

Là mẹ, con lớn tướng rồi nhưng ốm sốt ngúng nguẩy đều hàng đêm lên nhòm vào phòng con xem con có ổn không.

Là mẹ, một người bạn tốt nhất của con. Thật, nhiều chuyện tuổi ẩm ương không thể kể với ai ngay cả đứa bạn thân nhưng với mẹ thì lại có thể. Mà đừng tưởng cái đứa hướng nội thích ở một mình và ít nói (bây giờ nói nhiều hơn ngày xưa nhiều lắm) như con dễ tâm sự nhé. Thế mà cứ mỗi lần con có chuyện là không thoát được ra-đa của mẹ. Thấy con “khang khác” cái là mẹ bắt đầu tung kĩ thuật dò la và mưa dầm thấm lâu, cuối cùng con cứ thế mà thoải mái dốc hết mọi điều cho mẹ nghe. Chốt lại thì mẹ sẽ cho con lời khuyên để thoát khỏi vấn đề của mình và luôn luôn có một câu động viên giúp con thấy tự tin hơn vào bản thân mình để mà bước tiếp giải quyết vấn đề.

Suốt thời cấp 2, cấp 3 và đại học, mẹ cho con một điểm tựa tinh thần vững chãi để con bé rụt rè nhút nhát, dễ mất tự tin này có thể hòa nhập, có bạn bè và học tập tốt. Con nhớ nhất hồi thi đại học, phân vân chẳng biết rẽ lối nào. Áp lực thi đỗ và sợ hãi hai từ “thi trượt” lắm chứ – đứa nào chả thế – thời ấy đỗ đại học vẫn là cái gì to tát lắm, chí ít là với con và với quan niệm của những người quanh con. Nhưng mẹ đã giúp con đi qua chặng đường này thanh thản hơn rất nhiều lần chỉ bằng một lần nói chuyện, rằng mẹ chẳng quan trọng đỗ hay trượt, mẹ chỉ cần con cố gắng hết mình để không hối hận. Nếu chẳng may trượt, thì mẹ tin là còn nhiều con đường khác con có thể đi. Con cảm ơn mẹ vì tin vào lựa chọn của con. Con cảm ơn mẹ vì đã gieo hạt, nuôi lớn lòng tự tin trong con từ thuở ấy cho tới tận lúc này.

Mẹ à, từ ngày biết kiếm ra tiền, con chưa đưa bố mẹ đi du lịch được ở đâu. Trên đời này còn nhiều món ăn con muốn mẹ được thưởng thức, còn nhiều nơi rất đẹp con muốn mẹ được tới ngắm nhìn, còn nhiều thứ con muốn mua tặng mẹ…tất cả những gì con làm được cho mẹ cho cha ít ỏi lắm. Thế nên mẹ hãy kiên cường tới cùng nhé. Mẹ đã vượt qua bao bệnh tật từ thuở trẻ tới giờ rồi mà, mẹ nhỉ.

Chưa bao giờ con thấy những giây phút và những tình cảm dành cho nhau, giữa ta và những người ta yêu quý, lại đáng giá tới nhường này.

Chắc hẳn ngày xưa trẻ con bạn cũng từng được hỏi đùa một câu “Con yêu mẹ hơn hay yêu bố hơn nào?” và trả lời giống tôi: “Con yêu cả hai”. Nhưng bố à, con xin lỗi bố nhé, con yêu mẹ và thương mẹ nhất 🙂

MẸ LÀ NHÀ MÌNH.

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Cảm ơn bạn đã tới nhà mình chơi và đọc những bài viết của mình! Đây là thế giới của Vivian - cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa tính trẻ con và yêu thích viết lách.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *