stay awesome
Nâng Cấp Chính Mình

Làm Gì Với Sự Chỉ Trích Phê Phán Từ Người Khác?

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Khi nuốt trôi chúng chẳng dễ tí nào. Mà nhổ ra thì cũng chả xong?

Tớ đã có một tuần lễ khá vất vả để “nuốt trôi” một số lời bình không có gì là thiện cảm dành cho một số thứ tớ viết ra (cộng thêm một vài điều không may nữa – kiểu những thứ này thường thích đi cùng nhau và hội đồng nạn nhân là tớ đây). Tớ cũng nhận luôn là nhiều lần trong những ngày vừa rồi, tớ còn nghi ngờ khả năng của chính mình vì những lời phán xét đó nữa. Hầy.

Phải nói rằng, chúng ta ai cũng đều đã từng vấp phải sự chỉ trích của người khác cho những hành động mình làm. Một số những lời chỉ trích là thật lòng mang tính xây dựng. Một số thì không, chỉ đơn thuần là ném đá.

Đây chính là một trong những mặt chẳng hay ho lắm khi ta làm người lớn – đó là chúng ta phải hứng chịu sự phê bình từ người khác rất nhiều so với khi còn là một đứa trẻ. Với trẻ con, làm sai thì sẽ nhận được câu “trẻ con mà”. Nhưng người lớn thì dường như không được phép mắc lỗi. Tệ hơn nữa thì khi là một người lớn rồi, ta có nhận thức rõ ràng hơn nhiều về ảnh hưởng của những lời phê bình dội lên đầu mình – đôi khi còn đến độ làm tổn thương sâu sắc đến tinh thần của bản thân.

Tớ là một đứa dễ bị ảnh hưởng bởi lời nói, hấp thụ cảm xúc tiêu cực của người khác khá nhanh và dễ dàng rơi vào tình trạng quá xúc động. Tuần trước, đã có người bình luận không hay lắm về bài tớ viết. Sau đó người đó còn giới thiệu cho tớ dịch vụ của anh ta để “giúp” tớ cải thiện “vấn đề viết” của mình.

Tớ không nghĩ đó là một sự bình luận 100% tích cực hay mang tính xây dựng vì rõ là anh này có ý đồ riêng khi bình phẩm về bài của tớ như thế.

Dù vậy nhưng khi đọc những dòng anh này viết, tớ cảm thấy từng từ từng chữ như dao đâm vào tim mình vậy. Tớ thấy tổn thương. Miệng thì đắng nghét. Vừa cảm thấy sợ sệt, vừa buồn và thất vọng. Tất cả những cảm xúc này làm tớ thấy nôn nao và khó chịu. Thật khó tin là đó là những gì mà chỉ 3 dòng nhận xét đã gây ra cho tớ

Tớ mất nguyên tối ngày hôm đó nhai đi nhai lại 3 dòng chữ đó trong đầu mình để rồi bị ám cả trong giấc ngủ. Ngày hôm đó thực sự chẳng phải một ngày tốt lành gì.

Hôm sau, khi bình tĩnh hơn một chút, tớ đã lên Youtube nghe một số bài tớ thích để lấy lại tinh thần. Rồi tớ để ý tớ thanh hiển thị lượt Like và Dislike của mỗi video. Và bạn biết không? Ngay cả những video và những bài hát hay như thế mà cũng bị Dislike rất nhiều. Đến hàng trăm nghìn.

Tớ đã được lôi trở về một thực tế: đó là chúng ta chẳng thể làm vừa lòng tất cả mọi người.

Có thể những gì ta làm và cống hiến là tốt cho một số người. Nhưng với những người khác thì không, hoặc chưa đủ. Bởi vì mỗi chúng ta là một cá thể độc lập sống theo những tiêu chuẩn của riêng mình, chẳng ai giống ai. Bạn không thể sống theo sự kì vọng của người khác.

Trong trường hợp của tớ, anh kia đã kì vọng tớ phải viết tiếng Anh chuẩn như người bản địa – mà công nhận là tớ chưa viết tốt được đến như thế, nên với anh ta tớ thiếu chuyên nghiệp. Tớ tôn trọng ý kiến đó.

Tớ đã đi hỏi bác Gu gờ xem profile anh này là ai, và tớ đã đọc được một câu mà đồng nghiệp nói về anh ý: “Cậu ấy là một người ấm áp và dễ mến”.

Câu này đã làm thay đổi một chút thái độ của tớ với người chỉ trích mình. Có thể, anh ta thực sự chỉ muốn giúp tớ mà thôi. Tớ không nhất thiết phải tỏ thái độ với người này làm gì, nhưng cũng không cần ngồi trách móc bản thân là mình chưa đủ giỏi.

Nghĩ lại, rõ ràng là tớ nhận được nhiều lời khen cũng như bình luận tích cực từ những “độc giả” của mình hơn là chê. Và dù những gì tớ đang làm vẫn cần phải rèn giũa nhiều, thì nó vẫn có ích cho nhiều người, kể cả khách hàng của mình.

Hơn nữa, nếu hạnh phúc là một lựa chọn thì bị xúc phạm bởi những bình luận tiêu cực hay không cũng là một sự lựa chọn ở chính chúng ta. Những lời phê bình vẫn cần phải được lắng nghe, nhưng chỉ với mục đích là để hoàn thiện bản thân mình, chứ không phải làm cho mình nản bước.

Bạn và tớ, chúng ta đều trưởng thành từ lỗi lầm của bản thân. Nếu có người hoàn hảo chẳng mắc lỗi bao giờ, tớ dám chắc đó là những người suốt ngày lo đi che giấu hết mọi khuyết điểm bản thân để không ai thấy thôi ☺️

Thế nên dù có phải nếm trải những cảm giác “đắng lòng”, “bách nhục” hay khó chịu bởi những bình luận chỉ trích từ người khác bao nhiêu lần đi chăng nữa , chúng ta rồi sẽ ổn, nhỉ ☺️

“Không có sai lầm nào cả, chỉ có những bài học mà thôi”.

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Cảm ơn bạn đã tới nhà mình chơi và đọc những bài viết của mình! Đây là thế giới của Vivian - cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa có tâm hồn trẻ con, yêu thích viết lách, bén duyên digital marketing cũng trên 5 năm và yêu Nhật Bản từ khi biết đọc manga. Mong rằng ghé vô nhà mình chơi đã giúp bạn có thêm những phút giây thú vị!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *