khoang-troi-cua-be
Phiếm

Khoảng Trời Của Bé

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Khi còn nhỏ, bầu trời của tôi rộng bao la bát ngát. Bầu trời là trên đỉnh đầu, trải đều bốn phía, vươn ra tận nơi tiếp giáp mặt đất đằng xa tít kia.

Lớn lên chút nữa, quỹ trời xanh thẫm vẫn thế, chỉ lác đác chen vào tầm mắt một vài tòa nhà. Không phải là vấn đề gì to tát lắm.

Lớn hơn, giật mình đánh thót vì chả biết từ bao giờ tầm mắt của tôi toàn nhà là nhà, còn những khoảng da trời chỉ là những đốm lác đác xen vào.

Ở nhà mẹ thì vẫn còn may vì tôi vẫn độc chiếm được một khoảng trời to vừa đủ trên đỉnh đầu để thỏa mãn những cơn thèm trăng sao. Nhưng…

Lấy chồng, khoảng trời tôi có chỉ còn lại bằng mảnh chiếu!

Sau 2 năm lấy chồng, hàng xóm đang xây nhà ngay trước mặt, khoảng đấy có nguy cơ tuyệt cmn chủng. Giờ còn một tẹo trên đỉnh đầu nhưng chắc chỉ làm tôi “đau lòng” chứ chả thấy tâm trạng phấn chấn như mỗi lần ngắm trời ngắm đất nữa. Nhìn được có 1 tẹo thế có 3 ngôi sao biết được đằng giời nào đấy là sao thuộc chòm nào.

Tôi sống càng lâu thì thành phố cũng rộng ra. Các ngôi nhà vẫn mãi xây cao lên. Khoảng trời của tôi thì ngày càng bé. Có khi nào lại giống Rapunzel phải sơn bầu trời lên trần nhà ngắm không nhỉ?

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Cảm ơn bạn đã tới nhà mình chơi và đọc những bài viết của mình! Đây là thế giới của Vivian - cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa tính trẻ con và yêu thích viết lách.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *