ke cap linh hon
Cảm hứng,  Phiếm

[Fic] Miền Đất Của Những Kẻ Đánh Cắp Linh Hồn

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Phil là một phi công lái máy bay. Không phải trực thăng, không phải máy bay du lịch, cũng không phải máy bay quân đội, ông chỉ lái máy bay chở hàng.

Như mọi lần, ông có nhiệm vụ chở một số hàng yếu phẩm tới Sappo. Cũng sắp đến giờ khởi hành, ông đã đứng sẵn ở ngay chỗ máy bay đậu. Nghĩ thế nào, ông châm một điếu thuốc trước khi lên khoang lái máy bay.

Hít một hơi thật sâu rồi khoan khoái thả làn khói trăng trắng mờ ảo như khói sương là là trên mặt nước ngày đông, ông chợt nhớ tới lời Joset – thằng con trai duy nhất của ông – hôm trước có càm ràm một cách đầy lo lắng cho sức khỏe của ông bố ngoài 50 vẫn hàng ngày dạn dày sương nắng trên không mà mãi không bỏ được thuốc.

– Dạo này bố yếu đi nhiều rồi đấy. Bố hút thuốc ít thôi. Hay là, bố xin người ta nghỉ sớm đi? Con cũng lớn rồi, con đi làm chăm sóc cho bố được… – mắt cậu ánh lên một niềm van xin yếu đuối.

– Bỏ sao được! Công ty vận tải hàng không của bố có mỗi bố là phi công lâu năm, còn lại mấy cậu choai choai thì đường bay tính bằng đoạn từ nhà ra pub, sao mà đảm nhận được một số hàng đặc biệt ? Chưa kể bay trong thời tiết thất thường nữa. Bố làm lâu cũng thấy gắn bó với cái máy bay, coi nó như con chó nhỏ trung thành với chủ, cũng gắn bó với cảm giác lơ lửng trên không rồi.

Phil ngừng nhìn tách cafe đượm mùi thơm nồng của buổi sáng quen thuộc trong căn bếp nho nhỏ đã từ lâu in cảnh chỉ có 2 bố con – vợ ông, Sia, mất từ sớm, để lại 2 bố con ngày ngày đùm bọc lẫn nhau – ngước lên nhìn con Joset:

– Vả lại bố thấy mình khỏe lắm. Đừng coi thường ông già này chứ, Jot! Con giống mẹ con quá!

– Nhưng bố nào có nghe con như nghe mẹ nói đâu – Joset đứng dậy lấy thêm cafe vào cốc của mình.

Phil khẽ mỉm cười và thầm biết ơn vợ ông đã sinh cho ông một đứa con trai ngoan. Joset từ nhỏ đã quấn quýt lấy cha, và càng lớn càng trở thành một chàng trai tốt bụng, giàu tình cảm. Nhờ đó mà Phil dù rất đau lòng khi vợ mất sớm, nhưng cũng có thể nguôi ngoai với tình cảm cha con của đứa con trai bé nhỏ.

Hơi lạnh của buổi sáng sớm giữa tiết trời tháng 12 nhanh chóng kéo Phil khỏi dòng suy nghĩ. Ông hít một hơi cuối cùng rồi dụi tàn thuốc, thở ra thật mạnh, nói với chiếc máy bay lâu năm: “Nào anh bạn, đến giờ làm việc rồi!”.

Lộ trình tới Sappo khá dài. Thời tiết hôm nay lại nhiều sương. Tuy nhiên với người phi công kinh nghiệm như Phil, thì như thế chẳng có gì khó khăn cả. Ông đã từng bay trong điều kiện thời tiết xấu hơn rất nhiều, như lần chở lương thực và nước trợ cấp cho vùng Naga bị bão càn quét dữ dội trong nhiều ngày.

Máy bay từ từ đạt tới độ cao ổn định. Phil đang bay trên một bầu trời mây xám xịt, đặc quánh. Cảm tưởng như ông đang đi trên mặt nước một dòng sông xám tro của dung nham chảy ra từ núi lửa. Hoàn toàn không thấy gì dưới lớp mây cả. Bọn mây chen nhau xếp thành đống, như thể đang che giấu một bí mật nào đấy ở dưới mà chúng nhất quyết không cho ai nhìn thấy.

Phil nhìn về chân trời phía trước. Lòng thản nhiên không chút lo lắng vì các chỉ số vẫn hoàn toàn bình thường và ông đang bay đúng lộ trình đề ra. Rồi đột nhiên, như có một con cá voi nhảy lên làm xáo động mặt biển suy tư đang bình lặng, ông thấy máy bay giật xuống một cái thật mạnh. Phil bình tĩnh nhìn lại bảng điều khiển – không có gì lạ cả, không có cảnh báo nguy hiểm hay bất cứ dấu hiệu bất thường nào. “Chú mày bị nấc hay sao thế” – Phil cười nói với máy bay. Đang định nói tiếp thì máy bay lại giật mạnh thêm một lần nữa, rồi bị kéo xuống, cảm tưởng như có ai thả câu lên trời và máy bay của ông bị dính câu, rồi người ta đang thu cần về, kéo Phil và máy bay trở lại mặt đất.

Phil hết sức đẩy cần lái cho máy bay bay lên nhưng không thể cưỡng lại được sức mạnh vô hình của người câu cá kia. Máy bay cứ thế bị hạ độ cao, một cách từ từ nhưng cương quyết, hệt như người ta câu được con cá lớn nhưng thận trọng không để nó quẫy làm đứt dây. Sau một hồi cố gắng vùng vẫy vô ích để thoát khỏi lưỡi câu, Phil đành để mặc máy bay của mình – lần đầu tiên con chó nhỏ trung thành không nghe lời ông. Nhìn ra ngoài cửa sổ, dù đồng hồ báo độ cao đã xuống rất thấp, chỉ vài trăm mét nữa là tới mặt đất, nhưng Phil không thấy gì cả – xung quanh vẫn là một màu xám đặc quánh nặng nề.

Máy bay hạ cánh mà không gặp bất cứ sự cố nào. Mượt như mọi lần Phil làm. Chỉ có điều lần này ông không phải đụng tay vào bảng điều khiển dù là một chút. Phil mở cửa bước ra ngoài, còn chưa hiểu đây là địa phương nào vì sương dày quá, thì đột ngột mọi thứ bắt đầu hiện ra.

Phil và chiếc máy bay đang đứng trên một mô đất trống trải, gồ lên cao hơn xung quanh. Bốn phía đều là rừng cây, tuy không dày đặc nhưng khó mà có thể nói là có người sống tại nơi này.

– Mình mơ ngủ à? Phil lầm bầm.

Quan sát xung quanh mất một lúc, Phil thấy phía sau lớp cây trước mặt có vẻ như là một vùng trũng hơn, vì sau đó là một khoảng đất trống, rồi ông không thấy gì nữa. Ông quyết định đi tới đó để xem xét, và nếu như gặp được ai đó thì tốt quá. Phil chậm rãi bước qua hàng cây với thân như cây dừa, nhưng lá lại từa tựa lá cọ. Phil cũng chẳng để tâm lắm về chuyện đó, ông bước tới và quả nhiên ở dưới là một vùng trũng hơn, toàn cây là cây. Cả vùng này chỉ có mỗi giống cây đó.

Chưa kịp quan sát gì thêm, Phil giật mình khi thấy có bóng người chuyển động giữa các tán “lá cọ” um tùm. Chưa kịp vui mừng vì ở đây có người, Phil sững lại, không tin vào mắt mình nữa.  Người ông vừa nhìn thấy đang bay trên một tấm thảm, đằng sau là hai hàng đá màu xanh rêu thẫm được xếp ngay ngắn. Mà nhìn kĩ thì cũng không phải đá, vì chúng bóng mượt và lóng lánh, như một loại ngọc quý.

– Cái quái gì thế? – Phil nghe tiếng mình bât ra khỏi cổ họng. Bóng người trên thảm bay kia đã mất hút.

Ông quay lại, dợm bước trở về máy bay thì lại được một phen sửng sốt. Xung quanh mô đất nơi ông vừa đứng 10 phút trước cùng máy bay giờ toàn nước là nước. Có tiếng sột soạt trong bụi rậm, Phil giật mình quay lại thì thấy một con mèo xám chui ra, lông dựng ngược hết cả lên, vội vã nhảy tùm xuống dòng nước và bơi hối hả tới mô đất có chiếc máy bay của Phil.

Ông đứng chết lặng nhìn con vật bơi như thể bị kẻ săn mồi truy đuổi sát nút. Rồi khi đã tới được mô đất, lúc này Phil mới thấy nó bình tĩnh hơn một chút. Chợt ngước lên nhìn ông, con mèo xám tro cất tiếng “Meo” rồi chạy ra sau máy bay. Phil không hiểu ý nó là gì, vì nếu hiểu thì hẳn ông sẽ không đứng như trời trồng nữa, vì ý nó chính là “Chạy đi”.

Con mèo vừa khuất dạng bất ngờ hệt như lúc nó xuất hiện, thì Phil cảm thấy bầu không khí bỗng trở nên ngột ngạt. Có cái gì đó đang từ từ tiến lại gần. Chậm rãi, nhưng tỏa ra một luồng khí áp đảo ghê sợ. Ông cảm nhận được từng sợi lông trên người mình đang dựng đứng hết cả lên, chả khác gì con mèo ban nãy. Một giọng nói thì thầm ngay mang tai “C..h…ạ.y…”, rồi tiếp “Q..u..a…y….về…đ….i….i..” – Không đợi đến câu thứ ba, Phil lao mình xuống dòng nước, hết sức bình sinh bơi về phía máy bay. Nhưng kì lạ, càng bơi ông càng thấy như mình chỉ vùng vẫy một chỗ, không sao tiến gần về phía cồn đất được.

Đã lâu lắm rồi Phil mới thấy mình hoảng loạn thực sự. Trong cơn hỗn loạn gần như là tuyệt vọng, ông cảm thấy rất rõ “bóng đen” đang từ từ nuốt chửng lấy mình. Người Phil trở nên nhẹ bẫng. Xung quanh ông một lần nữa là những khối mây xám xịt đặc quánh như kết nhựa đường. Rồi Phil thấy nhói phía sau gáy, tựa như tử thần dùng lưỡi hái của mình đưa một nhát ngọt lịm vào gáy ông và lôi linh hồn của ông ra. Cùng với nó là hàng nghìn cuộn phim tái hiện lại kí ức trong đời Phil bị kéo tuồn tuột ra ngoài. Phil nhìn những thước phim cuộc đời mình – lúc còn nhỏ, lúc trưởng thành, lần đầu gặp Sia, vợ ông, ngày Joset chào đời, điếu thuốc lá sáng nay… – bay vào hố đen phía xa một cách bất lực. Sau cùng, Phil thấy bao quanh mình là một màu trắng buồn tẻ lạnh nhạt.

– Ồ, tay này sống một cuộc đời cũng khá đấy chứ!

Một giọng nói vang lên, nghe tựa như giọng một nhà tiên tri đọc lời sấm truyền âm vang cả bầu trời. Rồi kẻ đó tiếp:

– Màu trắng ngà cơ đấy. Tâm hồn trong sáng thì được giá lắm đây.

– Cậu thích nhặt những thứ như thế à? Tớ thì chỉ khoái loại đá đen thôi. – Lại một giọng khác thêm vào.

– Sở thích kì quái quá, cậu không muốn làm giàu hay sao hả? – Tên này bật cười.

– Đá đen cũng không đến nỗi nào mà. Đặc biệt những loại đen hơn cả bóng đêm ấy, cực kì hiếm! Tớ tìm hoài chưa thấy.

– Thôi, xong rồi. Không nên nói nhiều quá, “con mồi” vừa sợ xanh cả mặt rồi, thả nó đi tội nghiệp.

– Ừ, đi săn chỗ khác thôi!

Hai giọng nói đồng loạt im lặng, tiếng dội lại của câu nói cuối cùng kia dần dần trôi về phía xa xôi vô định nào đó. Phil thấy mình trôi lơ lửng giữa một dòng thời không trắng xóa, chẳng biết đâu là đích, chẳng có cách gì để bấu víu một điểm tựa nào đó cho qua nỗi sợ hãi mơ hồ này.

– Bố! Bố ơi!

“Tiếng ai thế? Gọi ai thế?”

Phil mở mắt, ngạc nhiên khi thấy mình ở một nơi xa lạ, xung quanh tuyệt nhiên không một ai quen biết. Một cậu thanh niên có vẻ mặt lo lắng đang nhìn ông chờ đợi.

– Tốt rồi, bố tỉnh lại rồi. Bố có nhớ gì không?

– Anh là ai? Đây là đâu?

– Bố không nhớ con sao? Con là con trai Joset của bố Phil đây.

Phil trả lời trong nghi hoặc:

– Tôi là Phil, nhưng tôi không biết cậu là ai. Cậu có nhầm không?

– Bố….bố nhớ lại đi. Con là Joset đây. Buổi sáng hôm kia bố đi làm. Đang bay tới Sappo thì người ta thấy bố hạ cánh xuống cánh đồng ven khu Sappo đó. Người của công ty đến tìm và thấy bố bị ngất đi trong đó. Bố không tỉnh lại từ hôm đó tới giờ cho dù bác sĩ nói bố không bị chấn thương gì. Con lo lắm bố biết không? Có chuyện gì thế bố?

– Tôi…tôi…không hiểu gì cả.

Joset đang định nói thêm thì bác sĩ vào phòng, ra hiệu cho cậu đi ra.

– Tôi vừa có kết quả kiểm tra cho bố anh, là ông Phil đây. Ông ấy bị mắc chứng Alzheimer. Điều kì lạ là, ở ông ấy không có một điều gì bất thường báo hiệu là mắc bệnh này, chụp cắt lớp não bộ hôm qua cũng chưa có vấn đề gì. Thế mà hôm nay kiểm tra đã cho kết quả hoàn toàn khác.

Tong lúc Joset bối rối và cảm nhận sự buồn bã đến rơi nước mắt đang ùa tới thì trong phòng, trên giường bệnh, Phil ngẩn người nhìn ra cửa sổ. Màu nắng nhạt bao phủ lên ban công. Xa xa là màu xanh ngắt của da trời, điểm vài gợn mây trắng như bông. Hôm đó là một ngày đẹp trời.

Một chú mèo xám tro nhảy lên ban công, khoan thai đi từng bước như chẳng hề có gì vướng bận đến nó. Chợt, nó bắt gặp ánh mắt của Phil, cất tiếng “Meo” như một lời chào, rồi nhảy xuống. Đôi mắt Phil bị hút vào khoảng không xa xăm chỗ con mèo vừa mới còn đứng đó, và tai ông văng vẳng một âm thanh dội lại, như giọng nói của một nhà tiên tri đọc lời sấm truyền âm vang cả bầu trời.

Câu chuyện mình viết lại lấy cảm hứng từ giấc mơ kì quặc của mình, với cảm xúc hỗn độn ngẩn ngơ nuối tiếc như ai lấy đi mất một mảnh hồn của mình mãi mãi vậy. 

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Cảm ơn bạn đã tới nhà mình chơi và đọc những bài viết của mình! Đây là thế giới của Vivian - cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa có tâm hồn trẻ con, yêu thích viết lách, bén duyên digital marketing cũng trên 5 năm và yêu Nhật Bản từ khi biết đọc manga. Mong rằng ghé vô nhà mình chơi đã giúp bạn có thêm những phút giây thú vị!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *