land of the moon goddess
Cảm hứng,  Phiếm

[Fic] Land of the Moon Goddess

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Kou choàng tỉnh. Xung quanh tối mịt, không một tiếng động. Cơ thể cậu dường như được cài chế độ báo thức nào đó nên tự nó đã bật dậy, chứ chẳng phải là ý muốn của Kou.

Đã bao lâu trôi qua từ khi cậu lạc vào mảnh đất kì lạ này?


Kou chỉ nhớ mình đang trong kì nghỉ hè và cậu đã chọn đi ra biển Hari – nổi tiếng với màu xanh ngọc hiếm nơi nào có. Thế rồi trong lúc lang thang dọc bãi biển, cậu đã nhìn thấy một vầng sáng lấp lánh kì lạ lơ lửng trên mỏm đá nằm cách cậu chừng chục sải tay bơi.

Tò mò, Kou lội xuống biển và bơi về phia mỏm đá. Trong khi ngụp lặn dưới nước, cậu đã thấy một Mặt trời đẹp chưa từng thấy. Mặt trời buổi chiều muộn đang từ từ chìm xuống biển. Chếch trên đầu cậu là Kim tinh và mảnh trăng lưỡi liềm sắc cạnh đang nối đuôi nhau chạy theo Mặt trời.

Bơi đến gần mỏm đá, Kou nhổm người lên. Khoảnh khắc cậu chạm tay vào mặt đá và trồi lên khỏi nước biển, vầng sáng biến mất. Mọi thứ bỗng dưng tối sầm lại và Kou chẳng nhìn thấy gì cả. Cậu chỉ cảm nhận được tiếng nước biển vỗ dưới chân. Rồi cậu thấy mình lơ lửng. Gió biển biến mất. Nước biển biến mất. Tiếng sóng vỗ cũng ngưng bặt.

Cơn buồn ngủ ập đến ngay khi tâm trí cậu bắt đầu hoảng sợ, tim đập thình thình. Cậu liên tục kêu lên “Không, không được” nhưng chẳng ích gì. Kou  như rơi vào một chiếc lưới êm ả và đột nhiên mọi lo lắng sợ hãi tan biến. Cậu cứ thế chìm vào giâc ngủ.


Xung quanh vẫn tối đen, nhưng Kou bắt đầu nghe thấy tiếng người cười nói. Cậu bò, rồi đứng dậy, khua tay loạn xạ về phía trước một lúc, rồi như đã chắc chắn về mặt đất dưới chân mình, Kou mạnh dạn đứng thẳng người và bước đi.

Ánh sáng dần xuất hiện.

Cảnh vật bắt đầu hiện ra khiến Kou sững sờ.

Nơi đây là đâu? Mọi vật dường như được bao phủ bởi một màn đêm đặc quánh nhưng chúng đang dần được soi sáng bởi một thứ ánh sáng trong lành bàng bạc và mát lạnh. Kou cảm thấy ánh sáng đó quen thuộc lắm.

Đi từ nãy, xung quanh cậu chỉ toàn là cây với những trang trí kì lạ cậu chưa từng thấy bao giờ. Những chiếc dây bện đan xen nhau bện thành những hoa văn lạ mắt, và tất cả đều trong suốt như pha lê.

Có người ngồi phía đằng xa. Kou lại gần, người đó quay lại – đó là một bà cụ với gương mặt hiền lành:

– Dậy rồi hả? Ta đang đợi đây

– Cầm lấy đi

Bà vứt về phía Kou một chiếc ô trong suốt và xòe thật rộng.

– Cảm ơn ạ – Kou nhặt lấy – Xin..xin lỗi ạ, nhưng cái này để làm gì thế bà?

Bà già hất cằm ra hiệu cho Kou nhìn lên trên. Kou sững sờ. “Đây chẳng phải Mặt Trăng sao?”. Mặt Trăng đang hạ trần và càng xuống gần, nó càng tỏa sáng lấp lánh và rực rỡ. Thế giới xung quanh Kou giờ hiện ra rõ như ban ngày: bên cậu đều là con người, dù họ có ăn bận kì lạ và nói thứ ngôn ngữ cậu không thể hiểu được. Tất cả đều ngồi trong một vòng tròn và bắt đầu rì rầm như cầu nguyện.

– Đây là vùng đất thánh. Con người không được phép đặt chân đến đây.

Bà già quay sang nhìn Kou và tiếp:

– Chiếc ô này sẽ giúp ngươi giấu mình trước ánh sáng của Người. Ta không rõ vì sao ngươi lại lọt qua cổng Thánh để vào được đây, nhưng biết điều thì đừng có rời chiếc ô này khi ra ngoài. Người phàm bị ánh sáng thanh tẩy chiếu vào sẽ tan biến ngay đó. Đừng hòng trở về được.

Cũng may mà ngươi rơi xuống trước cửa nhà ta. Đã lâu lắm rồi ta mới thấy “đồ” từ thế giới con người rơi xuống đây.

Kou định hỏi thêm nhưng bà già ra dấu im lặng. Mọi người xung quanh cũng ngừng rì rầm. Từ mặt trăng, vầng sáng đó lại xuất hiện. Vầng sáng cậu đã thấy ở trên mỏm đá. Một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần từ từ bước xuống. Kou đưa tay dụi mắt. Chẳng có bậc thang nào cả, nhưng sao Người đó có thể bước đi như vậy? Thiên thần ư? Nhưng làm gì có đôi cánh nào? Hay là thần thánh? Có lẽ.

Càng tới gần, Kou càng sững sờ trước vẻ đẹp từ người phụ nữ này. Tất thảy mọi thứ từ nàng tỏa ra một ánh sáng tinh khiết vô ngần.

Thanh tẩy.

Đến trước mặt bà lão, nàng cất tiếng hỏi – kì lạ thay, Kou lại hiểu được:

– Kẻ nào đây, Uma?

Bà lão quỳ xuống:

– Xin người thứ lỗi, đây là Hoa Tiêu mới của thần, nó đến từ Khu rừng của Linh hồn ạ. Vì linh hồn hắn quá mỏng manh nên mới phải dùng tới Ô Sa để được ơn của Người.

– Linh hồn? Uma…là linh hồn thì được. Tốt lắm. Khi xong việc, đem lại chỗ ta nhé.

– Thưa vâng – Đoạn bà ra hiệu cho Kou quỳ xuống.

“Hoa Tiêu ư? Vậy là sao?” Kou nghĩ thầm trong đầu.

[To be continued]


Đây cũng là một đoạn của giấc mơ khiến mình ấn tượng mãi khi thức dậy, vì trong mơ mọi thứ lung linh đẹp lắm. Đáng tiếc trí tưởng tượng và ngòi bút năng lực có hạn… Mà mình hay mơ linh hồn + mặt trăng + mặt trời + vũ trụ ghê….

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Cảm ơn bạn đã tới nhà mình chơi và đọc những bài viết của mình! Đây là thế giới của Vivian - cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa tính trẻ con và yêu thích viết lách.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *