me cua voi
Mẹ Tươi Con Cười

Được Làm Mẹ Của Voi

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Hôm qua, mình đã tét đít Voi. Đủ mạnh để cơn giận xấu xí xẹp đi phần nào, nhưng cũng may có lớp bỉm nên không đủ mạnh để Voi hiểu là mẹ đang giận. Voi vẫn cười và nghịch sau đó làm mình chán nản mặc kệ Voi.

Tới giờ, qua một giấc ngủ để cơn giận bay đi rồi, mình thấy buồn và hối hận vì đã thiếu kiềm chế với Voi. Con đâu có hiểu tại sao mình giận gì đâu?

Được làm cha mẹ đâu phải chuyện đùa.

Mọi thứ sẽ lanh tanh bành. Giờ ăn thì cứ tưởng tượng cảnh con ăn chán sẽ vung vẩy cơm canh khắp nơi. Bốc đồ ăn xoa lên khắp đầu và mặt. Khi co chân lên ghế bố mẹ nhắc nhở kéo chân xuống thì sẽ có màn tủm tỉm ranh mãnh cố tình co chân lên tầm hơn chục lần nữa xem sao.

Mọi thứ có vẻ như chẳng đẹp như trên quảng cáo. Kiểu bà mẹ đầu tóc gọn gàng ăn mặc tinh tươm khuôn mặt hiền từ nhìn đứa con thiên thần đang mỉm cười ăn/ngủ ngoan ngoãn một cách trìu mến.

LÀM GÌ CÓ! (hoặc có nhưng khéo đến lúc luyện đc cho các bé con ăn ngoan/ngủ ngoan thì mẹ nó ngồi thở phào nhẹ nhõm ấy — à mà bãi chiến trường thì không thay đổi đâu).

Nhiều khi, có đọc bao nhiêu sách và bao nhiêu note truyền thụ kinh nghiệm, mẹ vẫn cứ sẽ loạn cào cào vì hình như thằng con mình chả đúng với phương pháp nào. Sau đó là xì chét. Ôm đầu vò tóc tự kỉ hay là tại mình không hiểu con?

Làm cha mẹ, như là bị ném vào một phòng thi mà rõ ràng lý thuyết được dạy chả giống với đề bài. Hoặc nếu không tìm hiểu trước kĩ càng như mình thì sẽ như chưa dạy gì mà bắt đi thi rồi!

Càng không hiểu cái gì, thì lại càng phải đâm đầu vào tìm hiểu cho ra. Như tâm lý con từng giai đoạn, như bữa ăn thế nào thì đủ dinh dưỡng, như con có triệu chứng này là làm sao… Bố mẹ (mà chủ yếu là mẹ) sẽ trở thành nhà tâm lý học, thầy cô, bác sĩ, nhà dinh dưỡng học… nhưng tóm lại là có trở thành giáo sư Trẻ con học cũng vẫn hoang mang như thường.

Nuôi một em bé chả bao giờ là chỉ cho ăn đủ bữa, cho ngủ đúng giờ. Bố mẹ sẽ trở thành mẫu mực bé con nhìn theo, là tủ sách kiêm người kể chuyện, là bạn chơi cùng, là người đem lại nụ cười cho con, làm con hạnh phúc.

Nhưng, trong mỗi bé con, chính là sự phản chiếu của bố mẹ. Bố mẹ hạnh phúc, thì tuổi thơ con sẽ cười hồn nhiên. Mình tuyệt đối không muốn Voi trở thành đứa trẻ bạo lực, nóng nảy nên mình đã rất hối hận với hành động của mình với con hôm qua.

Lúc đó, mình đã quên, có con, là điều tuyệt vời nhất của mình. Có con, là bố mẹ lại được một lần nữa làm trẻ con. Những đứa trẻ to xác với một tấm vé trở về tuổi thơ từ chính bé con của mình.

Tháng chín này, mình đã có một ngày khai trường thật đặc biệt. Từ cờ hoa, nhạc lễ, tiếng trống trường cho đến tiếng cô tổng phụ trách trên loa… đều làm mình thấy rộn ràng.

Bởi vì, mình đã trở thành “phụ huynh” có con đi học. Ngày xưa đưa mình đi khai giảng, bố mẹ chắc cũng có cảm giác này nhỉ? Tự hào, xen lẫn một niềm hạnh phúc ngọt ngào nho nhỏ.

Voi à, cảm ơn con đã lớn lên, để mẹ có được hạnh phúc mỗi ngày như vậy.

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Cảm ơn bạn đã tới nhà mình chơi và đọc những bài viết của mình! Đây là thế giới của Vivian - cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa tính trẻ con và yêu thích viết lách.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *