dieu-muon-noi
Nâng Cấp Chính Mình

Điều Tôi Muốn Nói Với Chính Mình Khi 20 Tuổi

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Nếu có cỗ máy thời gian thần kì nhét trong hộc bàn như Nobita, tôi sẽ quay trở lại quá khứ để gặp lại tôi chừng 5,6 năm trước và nói:

Hãy mạnh dạn mà ném mình vào đời, đừng sợ gì cả!

Bởi khi 26, tôi đã và đang nếm trải cuộc sống của mình với tư cách một người nhớn cùng vân vân các danh hiệu khác được trân trọng trao tay khi ta “lớn rồi”.

Tôi đã làm được nhiều thứ mà khi nhắc lại thì cũng có cái để tự hào. Nhưng đồng thời, nhìn lại “thời trẻ trâu”, tôi cũng nhìn thấy bao nhiêu là lỗ hổng, thời gian chết từ những điều tôi SỢ không dám làm.

Và đó chính là điều tôi tiếc nhất: tôi đã ở trong trạng thái “ngủ đông” quá lâu tại thời điểm mà lẽ ra tôi nên cọ xát nhiều hơn, va đập nhiều hơn, thậm chí là để mình bị hiện thực dập te tua.

Có lẽ tôi dành hơi nhiều thời gian cho việc mơ mộng chăng? Có khi nào nếu bớt thu mình vào và xông pha vào các hoạt động, tổ chức nhiều hơn thì bây giờ tôi sẽ có thứ mình muốn nhanh hơn?

Khi xưa đó, tôi đã bám lấy ý nghĩ của một kẻ hướng nội và từ chối thế giới bên ngoài mãnh liệt. Những cuộc hội thoại hay hoạt động tập thể luôn làm tôi cảm thấy kiệt sức, thậm chí sợ hãi. Cuối cùng thì tôi cũng “giả vờ” hoà nhập được nếu cần, nhưng sau đó thế nào cũng dành hàng ngày liền tu luyện trong phòng, đọc một cái gì đó, hoặc đơn giản là đêm đêm mò ra ban công hoặc nóc nhà hàng xóm để ngắm sao.

26, tôi nhận ra dường như mình đã trầm trọng hoá sự sợ hãi của mình. Tính cách hướng nội có lẽ chỉ là một phần cho sự chững lại của bản thân. Phần lớn, là sự sợ hãi thất bại. Sợ người khác thấy mình là kẻ thất bại.

26, không phải là già, nhưng cũng đủ “muộn” để tôi nhận ra mình đã và đang bỏ lỡ nhiều điều. Tôi tiếc vì khi tôi đã không để bản thân mình vấp ngã nhiều hơn, học hỏi nhiều hơn và gặp gỡ nhiều người hơn – những người mà như hiện tại, cho tôi cái nhìn rất khác về cuộc sống.

Bạn sẽ làm gì với nỗi sợ hãi thất bại của mình? Trong khi người khác chọn tiếp tục đi về phía nỗi sợ để vượt qua nó, thì tôi đã từng đứng im một chỗ và để hoài phí bao nhiêu cơ hội của mình.

“Khi nói bạn không biết cách làm một việc gì đó, điều đó có nghĩa là bạn không đủ kiên nhẫn và quyết tâm để học cách hoàn thành nó”

Nói “tôi không biết làm” chính xác là một sự bào chữa không hơn. Đừng nói “tôi không thể” vì “tôi không biết cách” hay “tôi sợ”. Hãy nói rằng, “tôi sẽ tìm cách [để làm được việc đó]”.

Khi mà sự trải nghiệm cuộc sống của tôi bắt đầu đi lên, ở tuổi 26, tôi đã ước rằng tôi của vài năm trước có thể nhìn nhận cuộc sống và hiểu cách cuộc sống này vận hành như bây giờ.

Nhưng kể ra như thế là ăn gian nhỉ? Vì nhận thức và quan niệm tôi có được hôm nay cũng chính là nhờ sự trưởng thành theo thời gian của bản thân mình.

Vì vậy, tôi nghĩ có thể tôi có sự khởi đầu hôm nay của tôi là muộn so với nhiều người, nhưng tôi đã nhìn ra được bài học tôi cần.

Tôi sẽ không lặp lại sai lầm này của mình, và tôi mong bạn cũng thế, nhất là các bạn trẻ đang độ “ngày vừa 20, em ùa vào đời” 😀

Hãy mạnh dạn ném mình vào đời, đừng sợ gì cả. Sự sợ hãi chính là la bàn tuyệt nhất đưa bạn tới phiên bản mới xịn hơn của chính bản thân mình.

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Cảm ơn bạn đã tới nhà mình chơi và đọc những bài viết của mình! Đây là thế giới của Vivian - cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa tính trẻ con và yêu thích viết lách.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *