met-moi-lam-gi
Nâng Cấp Chính Mình

Bạn Cảm Thấy Mệt Mỏi?

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Bạn vừa có một ngày TỒI TỆ?

Những điều ấy rất đỗi hiển nhiên và thậm chí đôi khi bạn CHÁN NẢN thì cũng chẳng sao cả.

Vì bạn đang sống, và đời này ngoài những điều lấp lánh ra thì vẫn có những mảng mang năng lượng tối như mệt mỏi, chán nản, buồn rầu. Điều quan trọng là sau những cơn cảm xúc này, bạn sẽ làm gì?

Một tuần trở lại đây tớ thấy stress khi trở về nhà sau giờ làm. Mặc dù khi đi làm tớ rất hăng hái, chạy hết công suất mà chẳng vấn đề gì. Nhưng có lẽ vì xài hết năng lượng cho công việc nên tớ bị hết pin khi về đến nhà. Mà ở nhà thì nào nấu cơm, dọn nhà, “đối phó” với cái sự “bướng” ngày càng gia tăng (nhưng rất bình thường) của em bé – là Voi – đang lớn,….và mình không có tý thời gian nào để sạc năng lượng cho bản thân nữa. Thậm chí là cả ngủ lăn quay từ sớm cũng không giúp gì được cho sự chán nản mệt mỏi của tớ.

Và khi mọi thứ lao xuống dốc thì dường như chúng ta có thêm nhiều ngày tồi tệ hơn.

Những ngày như thế này tớ chẳng muốn làm gì cả. Tớ sẽ bật chế độ “ngơ” và làm mọi thứ nửa vời – nếu có việc cần tớ làm (nấu cơm chẳng hạn, dạo này toàn nấu kiểu cho xong bữa). Tớ cũng chẳng ngại gì khi thú nhận điều này hết vì mình thực sự cảm thấy thế.

Và một cái “Tươi” khác xuất hiện. Tớ tưởng tượng như 2 bản thể của tớ ngồi im lặng cạnh nhau trong một công viên không bóng người, cứ thế, lâu thật lâu, cho đến khi tớ cảm thấy phấn chấn hơn.

Bởi vì khi tớ bị “down”, tớ cho phép bản thân mình biết điều này. Tớ sẽ nói với mình rằng hôm nay là một ngày thật tệ, rằng tớ cảm thấy không ổn tí nào, tớ mệt. Và khi tớ trao toàn bộ nhận thức của mình để bản thân tớ rõ tớ đang ở down mode, thì nỗi buồn cũng như mọi vấn đề dường như qua nhanh hơn.

Tớ không trốn tránh cảm xúc tiêu cực của bản thân nữa. Buồn thì sao? Chán nản thì sao? Khi tớ đã “gặm” đủ chúng rồi thì tớ thấy chúng sẽ biến mất sớm thôi.

Còn nếu trốn tránh, thì chẳng bao giờ thoát khỏi chúng được. Cứ để chúng đến, tiếp nhận, rồi để chúng trôi đi.

Cuối cùng, mọi thứ vẫn sẽ ổn, phải không?

P/s: mỗi khi bơi trong mấy cái tiêu cực á, thì cứ tìm mấy cái ảnh động vui vui mà xem. Tỉ dụ như ảnh mấy em Panda cute ấy. Gì chứ internet không thiếu cái cho chúng mình nhắm giải sầu.

(Type những dòng này từ hqua rồi ngủ xừ mất với Voi, và giờ đăng trong khi vừa đau họng vừa đau bụng. Hiahiahia)

Bạn thích bài viết này? Share ngay:

Cảm ơn bạn đã tới nhà mình chơi và đọc những bài viết của mình! Đây là thế giới của Vivian - cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa có tâm hồn trẻ con, yêu thích viết lách, bén duyên digital marketing cũng trên 5 năm và yêu Nhật Bản từ khi biết đọc manga. Mong rằng ghé vô nhà mình chơi đã giúp bạn có thêm những phút giây thú vị!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *