tet holiday
Random Stories

Tết

Mùng một Tết.

Cả nhà cơm nước cỗ bàn xong xuôi, chị mình cầm bịch cafe Highlands mình mang xuống rao “Ai cafe không?”

“Cho mua 10 gói”, chồng chị đáp.

Thế là tôi và chị pha vài cốc cafe nóng ấm đưa vào hai gian chiếu đang cười nói vui vẻ đánh bài – “game truyền thống” của nhà tôi mỗi khi có cỗ.

Ngồi chân cầu thang, tay cầm cốc cafe nghi ngút, tôi chậm rãi hớp thử. Cafe không ngon lắm. Hầu như các loại cafe pha sẵn đều thế thì phải, trừ loại cafe Trung Nguyên Gu cực mạnh X2 gì đó tôi thường mua. Loại đó uống khá đậm vị cafe, tuy có hơi ngọt. Tôi “phát hiện” ra loại cafe này nhờ những tháng ngày lê la HanoiHub và được uống free đủ loại cafe pha sẵn ở đây. Nestcafe, Trung Nguyên, G7, Wakeup, Birdy… ôi đủ cả. Dị nhất chắc là loại cafe collagen màu hường cho phái nữ – nhìn bao bì thôi tôi đã biết đây chắc chắn nếm cực kì dở nên tôi chẳng buồn thử 😅 Không biết lý do nào đã khiến người ta quyết định tạo nên cafe xuyệt collagen như vậy nhỉ? Uống cafe và làm đẹp cùng lúc? Nghe hơi phản tác dụng 🙂

Gió lạnh lùa vào cầu thang. Trong nhà mọi người vẫn nói cười vui vẻ. Nhà tôi không được rộng lắm nên chẳng còn chỗ nào ngồi nữa, chưa kể phòng khách ngạt mùi thuốc lá, tôi không chịu được. Tôi và chị tôi, em họ tôi, vừa ngồi ngoài vừa chuyện trò đôi ba câu.

Trong một khoảng lặng của cuộc trò chuyện, tôi ngụm cafe thêm một lần nữa và hương cafe đột nhiên kéo tuột tôi về khoảng thời gian học cấp hai, cấp ba.

Hồi đó tôi vẫn còn hào hứng đón Tết lắm, và mỗi nhịp tim đập trong thời khắc giao thừa thiêng liêng chẳng kém gì tiếng chuông chùa ngân vang khi năm mới vừa sang. Tới giờ tôi vẫn nhớ cảm giác bồi hồi đón giao thừa thời ấy, nhưng các tế bào thần kinh chẳng thể nào tạo nên cảm xúc thiêng liêng khi đón giao thừa nữa. Có lẽ lý do là bởi, những “nghi thức” đón giao thừa trong tôi đã phai mòn?

Hồi đó, đêm giao thừa là bố tôi sẽ chuẩn bị pha 1-2 gói cafe rất ngon. Trong ký ức của tôi, những gói cafe pha sẵn đó là thứ nước uống gì đó thật quý báu. Tôi chỉ còn nhớ trên mỗi gói cafe có in hình đại bàng. Không rõ hãng gì. Cũng không nhớ vì sao nhà tôi chỉ mua một vài gói để dành đến giao thừa, quây quần pha khói nghi ngút để giao thừa thơm nức mùi cafe. Có lẽ thời đó cafe là một thức uống xa xỉ chăng?

Cafe thời ấy cũng giống như mỳ tôm. Thời “hoàng kim” của mỳ tôm Miliket ba con tôm gắn liền với thuở chúng tôi còn ngây thơ và khốn khó. Mì tôm nhiều khi thèm lắm thì mua “chịu”, trộn với cơm cho được nhiều vì dù gì nước nấu mỳ vẫn có mùi vị khác lạ so với canh rau dưa thường ngày. Sang lắm thì đập thêm hai quả trứng gà nhà đẻ nấu cùng mỳ. Ôi cái thời đến tráng trứng còn phải độn vài quả cà chua. Trứng thì ít cà chua thì nhiều, thế mà rõ là “đưa cơm”.

Câu chuyện nhà cửa của chị ngắt hồi suy tưởng của tôi. Tôi gác lại ký ức theo gió thổi bay lên cầu thang, có khi bay lên tầng hai rồi mở toang cửa bay lên tận trời. Tôi tiếp tục trò chuyện trong những đợt gió lạnh vẫn lùa vào chỗ ngồi, trên tay vẫn hương cafe nhắc tôi nhớ nhà, nhớ cốc cafe bố pha sẻ cho một ít vào những đêm giao thừa tim biết rộn ràng đón lấy những điều linh thiêng.

A digital marketer, blogger, freelancer, astrology fan, mommy of a lovely elephant and helpless Japan-lover. Or just call me Vivian. Hope you have a good time up above the cloud with me.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.