ru nhau di tron
Self Growth

Rủ nhau đi trốn

Like this? Share now:

Một sáng, hai đứa nọ rủ nhau đi công viên vẽ tranh, đọc sách.

Trời nắng vàng trong veo. Cây cối xanh rì. Hai đứa trải khăn trải bàn cũng xanh li ti những cỏ ba lá màu lá mạ ngồi dưới gốc cây, thong thả bày nước pha trà, bày nước pha màu. Chim hót riu ríu trên cao, người ngồi kể chuyện ở dưới.

Thi thoảng tha thẩn nhìn gió thổi lá bay xuống hồ nước, thấy gió thổi bay cả tiếng còi xe ồn ào về phía đường đời người ta đi. Tôi để đầu óc trôi theo nét màu loang trên giấy, bạn nằm đọc sách rồi tha thẩn đi hít mùi cây, nhặt nhạnh lá vàng cây đánh rơi xuống đường cỏ. Đi qua có cụ ông cụ bà  sánh bước, ngón tay đan vào nhau, tay kia cụ bà còn vui cầm mấy bông hoa tím tím chắc hái bên thảm cỏ ba lá. Hai đứa nhìn mà thấy yêu thương quá.

Gió lộng, màu chóng khô, sáng cũng chóng bay qua mất. Hai đứa lại kéo nhau thu dọn, hẹn hôm nào lại gặp nhau ngắm trời cây (bạn nói nhìn cây bạn nhớ núi lắm).

Vậy là lại dắt xe hoà mình vào dòng đời xuôi ngược, đến chỗ làm và tiếp tục bơi giữa dòng deadline. Có hề gì, thi thoảng nhớ rằng đời cần đôi lúc thong dong, để trân quý sinh mệnh này hơn, để biết hít thở cùng cây trời và hiểu mình cũng là một phần vạn vật ấy, là cũng được lắm rồi.

Like this? Share now:

A digital marketer, blogger, freelancer, astrology fan, mommy of a lovely elephant and helpless Japan-lover. Or just call me Vivian. Hope you have a good time up above the cloud with me.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *