Travel Stories

Tìm thấy gì ở Penang?

Like this? Share now:

Penang, Malaysia là nơi đầu tiên không-nói-tiếng-Việt mà tôi đặt chân đến. Đáng ra visa của tôi sẽ được “bóc tem” bởi mấy cái dấu xác nhận đi Nhật (trong trường hợp may mắn xin được visa) nhưng một ngày đẹp trời Win kêu “Ê đi du lịch không vé rẻ nè”, thế là chúng tôi chọn Penang sau khi lật giở qua Chiangmai, Thái Lan.

Nhóm bạn tôi đi về cũng đã đăng một bài review Penang dài ơi là dài và chi tiết về ăn gì-chơi gì-đi đâu khi đến Penang rồi, nên có lẽ tôi cũng không có ý định viết một bài review như vậy lần nữa. Thế nên là, tôi sẽ viết một chút về cảm nhận của mình với nơi này. Bài viết này, dù chưa bắt đầu, nhưng tôi có cảm giác sẽ không lột tả hết được suy nghĩ của tôi về Penang. Nên, bạn muốn đọc thì click đọc thôi, đừng nghĩ ngợi quá 🙂

4 ngày ở Penang, chân dạo đến quen trên mấy con phố quanh Wassup – nơi chúng tôi thuê phòng – dường như là khá đủ để nắm bắt được đủ về con người, không khí và lối sống tại đây.

Tôi cảm giác Penang dễ gần và dễ thân như một người họ hàng hiền lành sống trong cùng cái ngõ gần nhà mình. Trước khi đến đây, tôi nghĩ Malaysia hẳn là sẽ “chẳng khác gì Việt Nam” (một kiểu AQ tinh thần không dám expect nhiều sợ thất vọng). Nhưng đến Penang rồi mới thấy Penang nào có như “tiểu thư kiêu kỳ Hà Nội” lắm đâu. Cũng không như Đà Nẵng hay Phú Quốc. Càng không giống Sài Gòn. Penang hơi làm người ta nhớ đến “cô em Hội An” nhưng lại ôn nhu yêu kiều hơn.

Chí ít đấy là những nơi tôi đã từng đến thăm. Và tôi thấy Penang đem lại cho tôi một cảm giác đáng mến hơn. Không phải tôi chê Việt Nam quê hương mình. Nhưng chẳng hiểu sao Penang lại cho tôi thấy gần gũi đến vậy. Không hề giống “đi nước ngoài” tý nào. Cảm giác như về thăm quê. Mà về thăm xong lại có cảm giác tự hào. Đúng, chúng tôi sau khi về Hà Nội rồi cũng cứ nửa đùa nửa thật “Nhớ nhà quá. Khi nào mới có tiền về thăng quê nhà (Penang) đây”.

Biết bao người đi Penang về và thấy nơi đây “chẳng có gì”. Có lẽ họ mong đợi một cái gì đó như Singapore hay Sài Gòn, kiểu như đường phố tấp nập, trung tâm thương mại tiện lợi, hay cái gì đó ra dáng hiện đại hơn mà ở nhà không có, để dễ so sánh? Tôi thấy đi đâu, làm gì, enjoy hay không enjoy, đều tuỳ quan điểm mỗi người thôi. Bạn bảo Penang chán òm cũng đúng. Vì đó là những gì bạn tìm thấy.

Còn bài này, dưới đây là những thứ tôi tìm thấy ở Penang.

………..(*)

Nhà cửa phố xá ở Penang chỗ nào cũng nhỏ nhỏ xinh xinh. Những ngôi nhà mái ngói giản dị nối nhau dọc theo các con đường nom đáng yêu như lũ trẻ con mẫu giáo đứng xếp hàng đợi vào lớp.

Penang không nhiều hẻm, ngách. Đường đi không lắt léo, chẳng chằng chịt vội vội vàng vàng đạp chân lên nhau. Các con đường như những ông lão bà lão, từ từ thong thả gặp nhau chào chuyện đôi ba câu rồi rẽ sang ngả mới. Đường không đông người qua lại và không ai có vẻ như sắp lỡ mất cơ hội chấm công đúng giờ vào làm mà vội vã chen nhau đi trước, phi lên vỉa hè hay bấm còi inh ỏi. Cũng có những người khoái lái xe nhanh, nhưng thấy người sang đường là họ sốt sắng dừng lại nhường đường ngay.

Đó, sang Penang cảm thấy được yêu thương là vậy.

penang đường phố

Mà lạ, các cửa hàng ở Penang – trừ hàng ăn, bảo tàng, quán cafe – dường như chẳng để tâm đến việc “mở cửa”. Nếu ở Hà Nội, tầm 8h sáng là các cửa hiệu đã lạch xạch mở hàng, lau dọn quét tước, các ông các chú bảo vệ đã xách ấm nước ra ngồi trước cửa hàng ngắm dòng người ngược xuôi…. thì ở Penang, dù là 9h30 sáng cũng hiếm thấy các cửa hiệu mở cửa mời chào. Đi thứ 7-CN tụi mình tưởng cuối tuần thì người ta nghỉ. Ấy thế mà thứ 2 cũng không thấy mấy hàng mở sớm. Hàng quán bán đồ ăn cũng có hàng bán đến trưa là nghỉ. Vẻ như người dân Penang họ còn việc khác quan trọng cần ưu tiên hơn là mỗi mở cửa hàng bán hàng.

Đến Penang hẳn bạn cũng sẽ biết đến những bức vẽ đường phố (murals) & các công trình nghệ thuật (iron rod sculptures) nổi tiếng. Mà họ làm cũng khéo lắm. Những tác phẩm nghệ thuật ở đây không ham show off – không phải là to nhất, hoành tráng nhất, dài nhất.

Đôi khi những bức vẽ trên tường chỉ đơn giản như là hình chú thỏ nhảy vào hang bé xíu. Những tác phẩm đường phố này nằm rải rác trên mọi ngõ ngách ở những con phố lớn. Và mỗi bức vẽ là 1 mẩu chuyện, một gợi ý về lịch sử văn hóa phong phú của Penang. Chúng không có niên đại lâu năm, nhưng đã thành công trong việc đem lại 1 dấu ấn ý nghĩa cho hòn đảo. Tất thảy các bức vẽ trên tường và các bức tranh uốn bằng sắt đều như một miếng ghép hình bí mật – hoặc làm bạn liên tưởng đến trò Pokemon-GO. Nếu có nhiều thời gian, bạn sẽ thích thú với việc đi tìm từng bức vẽ ẩn khuất đây đó.

Riêng trong chuyến đi của mình, tôi thích thú với việc dạo chơi loanh quanh khu phố và bất chợt gặp những bức vẽ nghệ thuật dọc đường đi hơn. Cứ như là ăn bim bim trúng thẻ cào ấy :)) Gặp đâu thì chụp lại đấy. Chúng tôi cũng có dành thời gian đo đến khu phố nơi tập trung các bức vẽ nổi tiếng, nhưng dù lúc đó trời có mưa mà khách du lịch đứng xếp hàng để tới lượt chụp ảnh. Sự có mặt của quá nhiều người lại là nguyên nhân khiến tôi thấy bớt hào hứng với con phố nghệ thuật này một chút.

Một trong những điều tôi thấy ấn tượng trong chuyến đi của mình, đó là về sự hòa hợp của thiên nhiên và con người ở Penang. Người ta xây nhà không quá cao, giữ gìn đường phố xá sạch đẹp, bầu trời luôn sẵn sàng hiện hữu trong tầm mắt bạn chẳng cần phải ngẩng lên tìm, bãi biển không có vứt rác bừa bãi, chim chóc (quạ nhiều đến kinh ngạc) thảnh thơi bay lại trên trời thênh thang. Lúc đứng xếp hàng vào thăm Blue Mansion, chúng tôi đã cực kì thích thú với cảnh tượng đàn bồ câu cực cực kì nhiều bay cái rào lên trời. Cảm giác như mình đang trong thế giới Disney :))

Cuối cùng, tôi muốn nói là người dân ở Penang tốt bụng & rất nhiệt tình. Họ là những người sẵn sàng nhường đường cho người đi bộ. Họ là những người tài xế lái Grab hào hứng hỏi chuyện khách du lịch & chỉ cho khách những dịch vụ tốt, những nơi ăn ngon, giờ đóng/mở cửa của một cửa hàng/khu chợ đêm nào đó. Họ là người sẵn sàng giúp bạn gột vết cari bám trên trang phục sau khi bạn lỡ làm rơi nguyên con mực màu cari vào. Họ nhiệt tình dành riêng cho em bé đi cùng bạn một cốc nước riêng, 1 bát ăn riêng vì món ăn có vẻ cay so với bé (dù bạn chẳng hề yêu cầu), hay bonus cho bé những 3 cây kẹo mút trong khi chờ món ăn ra. Ở quán cafe ven bãi biển tôi ngồi, có người còn mang hẳn 1 đĩa snack ra cho con tôi ăn vì bé bị “lũ người lớn ác nhân đi cùng” “cách ly” ngồi ghế xa hơn vì người nó lấm lem toàn cát biển 😂

penang đường phố

Penang còn nhiều bí mật tôi chưa biết, và cùng với cảm tình của mình sau chuyến đi đầu tiên này, tôi chắc chắn sẽ còn quay lại nơi này. Chuyến đi này tôi đã “phó thác” hết mọi chuyện từ đặt vé, lịch trình, đồ ăn… cho người em cùng công ty (thanh kiu èn só rì) nên bản thân cũng khá thụ động khi tiếp nhận mọi thứ.

Vì thế, tôi hơi tiếc vì khi về rồi mới thấy mình còn bao nhiêu thắc mắc về Penang mà chưa hỏi thêm với người ta về nơi đây. Như việc các cửa hàng mở muộn, ý nghĩa của các tấm street art, hay đơn giản là hỏi xem họ thấy cuộc sống của họ thế nào, có thoải mái như tôi cảm nhận thế không?

See you again.

*nghĩ mãi chẳng biết nên gói những cảm xúc này như thế nào để đặt được tên cho chúng, nên đành để ngỏ chờ bạn tìm về và tự điền cho mình ^^

Like this? Share now:

A digital marketer, blogger, freelancer, astrology fan, mommy of a lovely elephant and helpless Japan-lover. Or just call me Vivian. Hope you have a good time up above the cloud with me.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *